DUY MA CẬT SỞ THUYẾT KINH
Hán dịch : Ngài Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập
Việt dịch : THÍCH DUY LỰCPHẨM CHÚC LỤY
THỨ MƯỜI BỐN
Bây giờ, Phật bảo Di Lặc Bồ Tát rằng :
- Di Lặc ! Nay ta đem pháp Vô Thượng Bồ Đề đã tích tụ từ vô lượng a tăng kỳ kiếp phó chúc cho ngươi. Sau khi Phật diệt độ, trong thời mạt pháp, các ngươi nên dùng thần lực phổ biến giảng giải những kinh nầy khắp cõi Ta Bà, chớ cho đoạn dứt. Tại sao ? Trong đời vị lai, sẽ có thiện nam tử, thiện nữ nhơn, với thiên long bát bộ, quỷ, thần, la sát v.v… phát tâm Vô Thượng Bồ Đề , ưa pháp Đại Thừa. Nếu họ không được nghe những kinh nầy thì sẽ mất thiện lợi. Họ được nghe những kinh như thế, ắt phải phát tâm hy hữu, hoan hỷ tín thọ. Ngươi nên tùy sự nhu cầu lợi ích của chúng sanh mà ứng cơ rộng thuyết.
Di Lặc nên biết, căn cơ Bồ Tát có hai tướng :
1) Bồ Tát sơ học, ham tìm hiểu văn chương, nghĩa cú.
2) Bồ Tát đã tu lâu, có đạo hạnh, đối với những kinh điển thâm sâu vô nhiễm vô trước đó, nghe rồi tâm tịnh, thọ trì, đọc tụng, theo pháp tu hành, hay nhập thâm nghĩa, chẳng có khiếp sợ.
Di Lặc ! Người sơ học còn có hai pháp chẳng thể quyết định vào nơi thâm nghĩa :
Một là nghe kinh thâm diệu sanh lòng khiếp sợ, nghi hoặc chẳng tin, không thể tùy thuận, lại phỉ báng rằng : “Xưa nay chưa nghe. Kinh nầy từ đâu mà có ?"
”Hai là gặp người hộ trì và giải thuyết kinh thâm diệu nầy, chẳng những không chịu thân cận cung kính cúng dường, lại còn nhân đó nói xấu người ấy.
Do hai pháp nầy thì biết được Bồ Tát sơ học ấy tự tổn hại mình, không thể ở nơi pháp thâm diệu, tự điều phục tâm.
Di Lặc ! Ngoài ra còn có hai pháp :
- Một là khinh mạn Bồ Tát sơ học mà chẳng dạy dỗ họ.
- Hai là dù tìm hiểu pháp thâm diệu, lại chấp tướng phân biệt.
Hai hạng người nầy, dù có tìm hiểu pháp thâm diệu mà vẫn tự làm tổn thương, do đó chẳng thể đắc Vô Sanh Pháp Nhẫn.
Di Lặc Bồ Tát nghe xong, liền bạch Phật rằng :
- Thế Tôn ! Thật chưa từng có. Như lời Phật thuyết, con sẽ xa lìa các lỗi lầm nầy, mà thọ trì pháp Vô Thượng Bồ Đề của Như Lai đã tích tụ từ vô lượng a tăng kỳ kiếp. Nếu đời vị lai, nơi thiện nam tín nữ, có kẻ cầu Đại Thừa sẽ đắc nhập kinh nầy, và được sức ghi nhớ để thọ trì, đọc tụng, rộng thuyết cho người khác nghe. Nếu đời mạt pháp, có người nào hay thọ trì, đọc tụng, giảng giải cho người khác nghe, nên biết ấy là do thần lực hộ pháp của Di Lặc.
Phật bảo :
- Lành thay ! Lành thay ! Di Lặc ! Như lời ngươi nói, ta mừng cho ngươi.
Lúc ấy, tất cả Bồ Tát chấp tay bạch Phật rằng :
- Sau khi Phật diệt độ, chúng con sẽ phổ biến giảng giải pháp Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác khắp mười phương quốc độ và dẫn dắt cho những người thuyết pháp, khiến cho đắc nhập ý thâm diệu của kinh nầy.
Bấy giờ, Tứ Thiên Vương bạch Phật rằng :
- Thế Tôn ! Những thành thị, thôn quê, núi rừng, đồng bằng, bất cứ nơi nào hễ có người đọc tụng, giải thuyết kinh nầy, con sẽ cùng các quyến thuộc đến nơi đó nghe pháp, và ủng hộ trong phạm vi Một trăm do tuần, không cho ai có dịp để làm hại người ấy.
Khi ấy Phật bảo A Nan :
- Nên thọ trì kinh nầy, phổ biến giảng giải.
- Vâng ! Con xin thọ trì pháp yếu của kinh nầy. Thế Tôn ! Kinh nầy tên gọi là gì ?
Phật bảo A Nan :
- Kinh nầy gọi là Duy Ma Cật Sở Thuyết Kinh, cũng gọi là Pháp Môn Giải Thoát Bất Khả Tư Nghì, ngươi nên thọ trì.
Phật thuyết kinh nầy xong, Trưởng giả Duy Ma Cật Văn Thù Sư Lợi, Xá Lợi Phất, A Nan v.v… và trời, người, A tu la, tất cả đại chúng nghe Phật sở thuyết đều hoan hỉ, tín thọ phụng hành