Đức Phật ngộ đạo ở Tuyết Sơn xong, Ngài khai diễn chân kinh của ngũ thời bát giáo Tổ Ca Diếp kế thừa được truyền tâm ở núi Linh Thứu để ấn định tông thể của 28 vị Tổ Ấn Độ, 6 vị Tổ Trung Hoa. Tổ Đạt Ma ở Thiếu Lâm phó pháp cho Nhị Tổ, Lục Tổ Đại Giám ở Tào Khê ngưng truyền y. Các Tổ nối nhau ứng hóa đều và vâng lời dạy của Phật .....
Người mới tham thiền được người khác nhắc nhở dụng tâm, bèn nói : “Tôi không thấy được tâm là cái gì thì làm sao mà dụng. Phải có tâm thì mới có thể dụng tâm chứ !”
Lại nhắc nữa : “Phải khéo dụng tâm mới đúng” người mới tham thiền nghe nói như thế tức giận dậm chân nói : “Tôi chỉ .....
Tâm tại sao nói cứu ? Bởi do hằng ngày chúng ta chỉ biết có thân, chẳng biết có tâm, luôn luôn nói tâm tức là thân, thân tức là tâm, nhận lầm thân tâm là một. Lại chẳng biết có chân tâm, vọng tâm, cho nên bất cứ ở đâu cũng dám quên tánh mạng để bắt tâm làm cho thân được thể diện, được cao sang, muốn cho thân được thích ý, chỗ nào cũng nói thân là ta. Trái lại .....
Người tham thiền lúc công phu đắc lực
như mang gánh nặng ngàn cân, sức khó chịu nổi, tự nhũ : “Phải rán một hơi cho tới nhà”. Người khác cũng sách tấn : “Hãy dụng công phu kiên trì đừng biếng trễ, biếng trễ ắt sanh ra mâu thuẩn”. Do sự sách tấn của chính mình và của người khác, mà cố gắng quá sức mình chỉ đợi buông gánh xuống là không .....
Người tham thiền đến tu giới định huệ, tức là diệt tham sân si và cũng không lìa tham thiền mà từ bỏ các tập khí tham sân si.
Người đạo nhân chân chính quần áo trên thân không thay, hàng ngày ăn uống không đủ, vớ lủng, giày rách, áo tràng vá chồng nhiều lớp, mũ rách te tua, ở xa nhìn tưởng là kẻ ăn mày, đến gần mới hay là .....
Người tham thiền, thân phải xa trần thoát tục, tâm phải cách chợ lìa nhà, mới có thể làm việc tham thiền. Có một chút sơ sót là chính mình bị lọt vào lưới tình và người khác cũng bị liên lụy.
Người xưa nói : “Ngay lúc dụng tâm, chợt nhớ đến thân thể của cha, thì như dùng dao cắt thân thể cha, lại nghĩ đến nổi cô đơn của mẹ .....
Người tham thiền không luận là người thế
gian hay xuất thế gian. Có người hỏi : Cái gì là thế gian ? Cái gì là xuất thế gian. Người tại thế gian nghi ta : “Tại sao muốn làm Tăng sĩ để làm gì ?”. Người xuất thế gian như người thế gian : “Tại sao muốn làm người tục để làm gì ?”
Có người hỏi : “Chẳng lẽ .....
Người tham thiền không có lỗi. Hàng ngày trong bất cứ lúc nào cũng tham, bất cứ chỗ nào cũng tham, làm bất cứ việc gì cũng tham, không còn có chỗ để tạo tội lỗi.
Tại sao nói có lỗi ? chẳng phải vậy. Rất chẳng phải vậy !
Trái lại, chẳng biết từ vô lượng kiếp đến nay đã tạo tội ngũ nghịch, thập ác còn .....
Người tham thiền, một niệm thiền, một niệm vọng. Lúc ở tại một niệm thiền, cái niệm này hễ đến trên thiền thì nhìn bốn phía không có cửa, gọi không người đáp, kêu không người ứng, niệm này qua niệm kia lăng xăng không ngừng, trụ trên thiền như lửa đốt thân, mới kêu là khó chịu.
Nghĩ rằng : “Đem tôi đến chỗ này để làm .....
Trang
1